Bất Phụ NL _ C2

Chương 2: Cuộc thí nghiệm của tôi (1)

Tôi ngồi ngẩn ngơ, thu vào tầm mắt mênh mông cồn cát. Xa xa, vài chú lạc đà hoang dã nhởn nhơ rong chơi, nhưng chưa kịp lại gần, đã co cẳng chạy biến, chúng còn khôn hơn cả lạc đà thuần. Bước thấp bước cao lê lết suốt mấy tiếng đồng hồ và không ngừng dõi mắt tìm kiếm xung quanh, quả thực là tôi đã quá mệt.Trong ba lô có la bàn, nhưng phân biệt được phương hướng cũng chẳng có ích gì, có quỷ mới biết đường thoát khỏi sa mạc này như thế nào. May cho tôi, lúc này đang là giữa thu, thời tiết tuy khô hanh nhưng nhiệt độ sa mạc không quá thấp, nên vẫn chịu đựng được. Nhắm mắt lại vẫn thấy rùng mình, cảm giác quay cuồng lúc tiếp đất vẫn chưa tan. Uể oải nâng tay trái ngó chiếc đồng hồ vượt thời gian được làm giả thành một chiếc vòng tay bình thường, thở dài. Xem ra,  lần thử nghiệm thứ ba lại thất bại, tuy có tiến bộ hơn hai lần trước, lần này tôi đã tiếp đất.

Tôi tham gia dự án thử nghiệm vượt thời gian này đã hơn một năm. Tôi là sinh viên đại học năm thứ ba khoa lịch sử, được giảng viên của tôi, Giáo sư Quý Hải Lâm nổi tiếng trong giới sử gia, tiến cử làm người tình nguyện. Thật ra cuộc tham ngộ này cũng do cơ duyên xảo hợp. Vào một chiều mùa hè năm ngoái, tôi được Quý sư mẫu nhờ vả, đi tới văn phòng giáo sư Quý đưa chìa khóa cho thầy, nghe thấy thầy đang cùng thảo luận với một người đàn ông trung niên về vấn đề chọn người tham gia thí nghiệm vượt thời gian. Nghe nói có thể vượt thời gian đi chứng kiến những thời khắc lịch sử, tôi điếc không sợ súng lập tức tự đề cử mình.

Vị thảo luận chọn người tham gia thí nghiệm với giáo sư Quý, chính là người phụ trách căn cứ thí nghiệm – Viện trưởng Lý. Ông ta thấy tôi nhiệt tình như vậy, đồng ý để cho tôi thử một lần. Thông qua các cuộc kiểm tra, thể chất của tôi cực kì thích hợp, nhưng giáo sư Quý vẫn băn khoăn về an nguy của tôi.

Tôi là cô gái đam mê công việc, tiêu chí của đời tôi là: “Đọc sách vạn cuốn, đi vạn dặm đường, nói chuyện vạn người”, hi vọng một ngày nào đó thành tựu của tôi có thể sánh bằng Giảng viên của tôi. Hơn nữa, với tư cách là một nghiên cứu sinh chuyên ngành, tôi có trách nhiệm và nghĩa vụ vén bức màn bí ẩn, giải mã những nghi vấn, trả lại tính chân thực cho lịch sử. Trở về và trải nghiệm mọi thứ diễn ra trong thời kỳ cổ đại, mấy ai làm được điều đó? Và nếu thành công, tôi sẽ trở thành người đầu tiên, sẽ được vang danh trong sử sách. Mặc dù biết tham gia thí nghiệm sẽ rất mạo hiểm, nhưng tôi vẫn tự nguyện ký vào hợp đồng giữ bí mật.

Tôi chuyên tâm học Lịch sử, nên rất đau đầu với số học và lý luận, khi tới Căn cứ mới bắt đầu học tập kiến thức cơ bản về vượt thời gian. Dựa trên thuyết tương đối, thông qua “Lỗ đen” có thể nối liền được hai khoảng thời gian cách xa nhau. Giống như một tờ giấy lớn, nếu để một con kiến đi từ điểm đầu tờ giấy đến điểm cuối tờ giấy sẽ rất mất thời gian. Nhưng nếu gấp tờ giấy lại, cho hai điểm đầu cuối một điểm tiếp xúc, vậy khoảng cách lúc đầu liền trở nên cực gần. Điểm tiếp xúc đó được gọi là “lỗ đen”.

Trên sa mạc này được xây dựng một căn cứ thần bí mục đích để nghiên cứu tạo ra ‘Lỗ đen” như thế nào, chỉ cần một “lỗ đen” ổn định được mở ra, là có thể trở về quá khứ. Những mô hình lượng tử phức tạp, vật lí học thiên thạch, lý thuyết vũ trụ, vật chất kì dị, tham số phương trình, tôi nghe vào tai như vịt nghe sấm. Tôi không phải người chuyên về lĩnh vực này, không quan tâm rốt cuộc bọn họ đem tôi đi tới cổ đại bằng cách nào. Tôi chỉ hi vọng mình có thể sống sót mà trở về.

Hạng mục bí mật này đã tiến hành nhiều năm, mặc dù không thiếu người tình nguyện nhưng đều thất bại. Tôi cũng không ôm hi vọng gì lớn, tự an ủi rằng mình hi sinh vì khoa học. Lần thử nghiệm đầu, biến mất chưa đầy nửa phút, tôi đã ngã nhào trở lại. Tôi không nhớ gì ngoài cảm giác chóng mặt buồn nôn cực độ khi vượt không gian. Toàn bộ thiết bị mang theo gồm: máy dò tìm 14C, GPS định vị, laptop, máy ảnh kỹ thuật số, … đều hỏng sạch. Nhóm chuyên gia xâm nhập phân tích rút ra kết luận: những gì có gắn mạch điện đi qua miệng “lỗ đen” đều sẽ bị bức xạ. Nói cách khác: Không thể mang theo đồ điện tử.

Vậy là, sau nửa tháng trên giường bệnh, tôi lại được đào tạo cấp tốc trong ba tháng cách sử dụng các dụng cụ thủ công, xẻng Lạc Dương (một loại xẻng nhỏ dùng trong khảo cổ) cũng nằm trong số đó.

Lần thứ hai, tiến bộ hơn, tôi biết mất khoảng ba mươi phút, nhưng khi mọi người đang rất hân hoan, chuẩn bị mở tiệc ăn mừng thì tôi lại rơi đánh bịch trên trảng cỏ ngoài phòng thí nghiệm. Lúc tỉnh dậy, hình ảnh của phố xá và dòng người mà tôi nhìn thấy khi bay trong không gian mơ hồ quệt qua trí nhớ, có vẻ như là khung cảnh và trang phục thời Hán. Nhưng chưa kịp tiếp đất, một lực hút cực mạnh đã kéo tôi lại.

Dựa trên báo cáo của tôi, nhóm chuyên gia nhận định thí nghiệm có thể đưa con người trở về không gian của hai nghìn năm trước, vì vậy, tôi đã phải ôn lại lịch sử thời chiến quốc và thời Tần Hán khi vẫn còn nằm trên giường bệnh. Vết thương chưa lành, tôi đã bị dựng dậy, bị bắt luyện tốc ký, luyện vẽ sơ đồ, biểu đồ, phác thảo công trình kiến trúc. Các chuyên gia quyết định không để tôi mang theo những dụng cụ nặng, chỉ đem theo những vật dụng nhỏ nhẹ, tiện dụng.

Sau hơn nửa năm học đủ các loại dụng cụ kì quặc cổ quái, máy thí nghiệm lại thay đổi, tôi đeo một balo thật lớn trên lưng đi vào trong chiếc máy CT.  Trước lúc lên đường, viện trưởng Lý cùng giáo sư Quý còn dặn dò cẩn thận, không được phép để lại ở thời cổ đại bất cứ gì của thời hiện đại, để tránh lịch sự bị chấn động hoặc thậm chí làm thay đổi lịch sử.

Advertisements

2 thoughts on “Bất Phụ NL _ C2

Bà con ủng hộ nồng nhiệt để em lấy hơi cái nào~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s