[Thặng Nữ] Chương 3: Ta không cho ngươi như ý

Òa òa sao hôm nay t7 mà trong nhà vắng vẻ vậy ta, chắc mọi người đi chơi, đi xem phim, đi xem bóng đá hết rồi a. 😦

Sao mà cái chương truyện này nó nhiều chữ thế k biết. chết ta a….

Âu tam thiếu phu nhân chưa thấy qua ai như Hạ lão gia nói trở mặt liền trở mặt như vậy, động tác thô bạo, bị hoảng sợ, thầm nghĩ, khó trách được Hạ Thụy Hi bộ hình dáng như vậy, cha cũng là cái dạng này, nữ nhân làm sao tốt hơn được? Bất quá trước mắt nàng chẳng quan tâm nghiên cứu việc này, trước tiên cần phải làm nguôi cơn giận của Hạ lão gia mới là đứng đắn. Bắt Âu tứ thiếu gia giam ở  sài phòng  là nàng bịa chuyện, trừ bỏ Âu lão gia, ai dám giam giữ hắn nha? Lúc này Âu tứ thiếu nói không chừng đang khỏe mạnh ở đâu đấy, bộ dáng kia của hắn nếu để cho Hạ lão gia nhìn thấy, còn phải nói nữa sao? Đây không phải là đòi đánh sao?

Âu tam thiếu phu nhân vội vừa cười vừa đi lên kéo Thượng phu nhân ra, làm yên lòng Hạ lão gia: “Hạ tiên sinh, ngài nguôi giận. Ta đây sẽ sai người đi gọi hắn vội tới chỗ ngài chịu nhận lỗi. Thế này động đao động thương, tổn thương hòa khí nhiều không tốt a. Chúng ta là đàn bà, vốn không hiểu biết, ngài không nên cùng chúng ta trình độ giống nhau  a?” Vừa hướng bên cạnh nha đầu quát: “Bình nhi, còn không đi gọi  tứ thiếu gia tới?” Lại nói khẽ với Thượng phu nhân: “Không có cách nào khác, căn bản là ngăn không được. Tiếp tục ngăn cản, sự tình lại càng hỏng bét.”

Thượng phu nhân cũng ngẫm lại, đành phải hết sức nén lệ hướng về phía Hạ lão gia vén áo thi lễ, trong lòng oán huynh đề nhà mình đáng chết. Hạ lão gia hừ một tiếng, mặt đen lên ngồi xuống hồng hộc thở hổn hển uống trà, lại khiêu khích: “Thượng phu nhân, Thượng tiên sinh đâu? Hắn không ở nhà sao? Xảy ra chuyện lớn như vậy, hắn cũng không lộ diện? Lại để hai người đàn bà ở trong này? Hắn thật ra khinh thường ta a? Không muốn ra đây bồi tiếp ta sao?”

Tại sao lại đổ lên đầu phu quân của ta?Thượng phu nhân vội lau nước mắt một cái , hết sức cười làm lành: “Nguyên lai hắn không ở nhà đâu. Đã đi Đông Giang, chắc phải nửa tháng sau mới trở về.” Nói xong ân cần tiếp đón Hạ gia người dùng trà ăn trái cây, chỉ sợ Hạ lão gia lại đột nhiên phát tác.

Bình nhi đã đi thật lâu, người cũng không thấy. Hạ lão gia sắc mặt càng ngày càng khó coi, Thượng phu nhân lại để cho người đi thúc giục, lại qua đã lâu, Bình nhi mới trở về, nói là tứ thiếu đã cưỡi ngựa đi về nhà.

Thượng phu nhân vừa nghe mắt choáng váng, gây rắc rối rồi tính chạy trốn thật rất nhanh, bất quá nghĩ lại, chạy cũng tốt, còn tốt hơn so với ở tại chỗ này bị Hạ lão gia trách mắng.

Hạ lão gia giận muốn tức chết, trầm mặt cái gì cũng không nói, trực tiếp quát to rồi hủy đi cánh cửa của Thượng gia, để xe ngựa tiến vào chuyển Hi Hi về nhà.
Thượng phu nhân vội ngăn lại: “Không phải nói Hi Hi hiện tại không nên di chuyển sao? Để cho nàng ở trong nhà ta tĩnh dưỡng khỏi bệnh . Ta chắc chắn sẽ rất chiếu cố của nàng.”

Hạ lão gia híp mắt nói : “Ngươi đang tự nghĩ ra! Nữ nhi Hạ gia chúng ta sao phải ở tại Thượng gia của ngươi? Con gái của ta ta sẽ chính mình chăm sóc!”

Thượng phu nhân xấu hổ không thôi, nàng lúc này chẳng phải muốn tốt cho Hạ gia bọn họ sao? ai dè lại là lời nói sai lầm. Người ăn ngũ cốc sao có thể không sinh bệnh?(?.) Không chừng ngày nào đó chính mình còn phải cầu tới Hạ gia? Nàng biết rõ việc này do người nhà làm nên không dám nói gì, càng kéo dài càng không hay. Người bây giờ là kiên quyết không thể đi, cần thừa dịp sự tình mới vừa phát sinh, hai bên đều ở tại đây, dao sắc chặt đay rối(1), giải quyết mới tốt. Liền gượng cười nói : “Tiên sinh nghe lầm. Ta không phải đơn thuần lưu lệnh ái ở nhà của ta, là muốn thỉnh quý phủ người cả nhà đều lưu lại làm khách.”

Hạ lão gia hừ lạnh một tiếng: “Ta đều có nhà.”

Một người muốn đi, một người không buông, đang ở nơi này giằng co chưa xong,  một bà vú hướng Thượng phu nhân chạy vào: “Phu nhân, tứ thiếu gia cùng với lão gia nhà người đến đây.”

Còn phu nhân vừa nghe, vội âm thầm niệm thanh A di đà Phật, tên oan gia này coi như  còn có chút đầu óc, mời theo phụ thân của mình. Như vậy Hạ lão gia như thế nào cũng không có thể trách mắng hắn trút giận. Nghĩ tới trên mặt liền buông lỏng xuống, quýnh lên khiến người đi mời Âu lão gia đến bên này.

Nguyên lai là viện binh đã tới, xem ra cũng là người thông minh. Bởi vậy, Hạ Thụy Hi trong chốc lát lúc hưng phấn vô cùng, nàng phi thường muốn thấy rõ ràng bộ dáng vị Âu tứ thiếu gia này. Không vì cái gì khác, chỉ vì tương lai có cơ hội báo thù khi sẽ không bởi vì không biết mặt cừu nhân mà bỏ qua, nàng từ trước đến nay là một người ân oán rõ ràng. Người ta đối với nàng thật là tốt, nàng có thể luôn luôn nhớ kỹ, người ta đối với nàng là không tốt, nàng cũng sẽ không bao giờ quên.

Thượng phu nhân ngượng ngùng kéo kéo Hạ phu nhân: “Việc này là xá đệ là không đúng, gia phụ đã mang theo xá đệ đến bồi tội nhé, lão gia cùng phu nhân nhân tiện nể tình tôi cùng gia phụ một phần, đến lúc đó, mắng đều tùy vào nhị vị.”

Hạ phu nhân trầm mặt không nói lời nào, trên tay càng không ngừng chỉnh trang Hạ Thụy Hi gì đó. Hạ lão gia trực tiếp không kiên nhẫn nói:” Chẳng lẽ phu nhân lại nghĩ hai vợ chồng ta chính là đến đây trách mắng Âu tứ thiếu gia?” Xoay mặt đối với bà vú kêu: “Mau đó thu thập.” Xoay người bế Hạ Thụy Hi nói: “Nữ nhi ngoan, ngươi kiên nhẫn một chút, phụ thân mang ngươi về nhà. Từ nay về sau chúng ta không truy cứu cái tội này nữa.”

Hạ Thụy Hi xem hắn mồ hôi trên trán còn chưa khô, một lòng một dạ lo cho nàng. Trong lòng cảm động đến cực điểm, thấp giọng hô lên: “Phụ thân.” Từ trong lòng ngực lấy ra khăn tay nhẹ nhàng lau mồ hôi cho hắn, có chút nghẹn ngào nói: “Phụ thân, đều là nữ nhi không tốt, làm cho hai người thêm phiền não rồi.”

Hạ lão gia bị hành động của nàng làm biến thành sửng sốt, lập tức mặt mày hồng hào hướng Hạ phu nhân nói: “Phu nhân, nữ nhi của chúng ta thực sự trưởng thành rồi. Xem ra sau này chúng ta đều không cần bận tâm đếm nàng.”

Hạ lão gia mới vừa đem Hạ Thụy Hi đặt lên xe ngựa, chỉ nghe thấy một trận tiếng bước chân dồn dập tới cửa sân, một giọng nam có chút già nua nói : “Thụ Hoài đệ, xin lỗi. Ta không còn mặt mũi nào mang nghịch tử tới trước nhị vị nhận lỗi.” Lại là một tiếng hét to: “Nghịch tử, còn không quỳ xuống!”

Hạ lão gia cũng không quay đầu lại, không có chuyện gì châm rãi đem Hạ Thụy Hi đặt nằm xuống xong, lại tự tay đắp kín chăn cho nàng, phân phó Uyển Nhi cẩn thận hầu hạ, lúc này mới đem rèm xe buông xuống, xoay người sang chỗ khác đối với Âu lão gia phụ tử thản nhiên nói: “Chi Quân huynh, không cần vậy. Nữ nhi của ta không có tiền đồ, bình thường ngồi ở đó cũng không được người khác xem là thiên kim khuê tú, chỉ là nha đầu lỗ mãng bị người dùng tuyết bọc đá ném chết, nói đến là ta quản giáo không tốt. Ta đây liền mang nữ nhi về nhà, từ nay về sau không cho nàng đi ra ngoài để xấu hổ mất mặt. Cáo từ!”

“Ai, Thụ Hoài đệ, đều là ta quản giáo không nghiêm, dạy dỗ nên một nghịch tử. Ngươi đại nhân đại lượng, rộng lòng tha thứ. Nghiệp chướng! Còn không đi bồi tội cho Hạ thúc phụ cùng thím, còn có Nhị muội muội của ngươi ?” Kia thanh âm già nua nghe lên cao vừa vội vừa tức.

Chỉ nghe một giọng nam trầm thấp dễ nghe vạn phần kính cẩn, vạn phần hối hận nói: “Hạ thế thúc, thím, đều là lỗi của Thanh Cẩn. Sai lầm lớn đã tạo  thành, nói cái gì đều là dư thừa, Nhị lão phạt đều tùy vào nhị vị, để Nhị muội muội thoải mái một ít, còn ta như thế nào cũng đều được.”

Thanh âm này không đúng nha, rõ ràng không phải là thanh âm nghe thấy khi nàng té xỉu. Hạ Thụy Hi ý bảo Uyển Nhi đem bức màn vén lên một đường nhỏ, chủ tớ hai người là ở chỗ này nhìn lén xem Âu tứ thiếu Gia là thần thánh phương nào.

Chỉ thấy trong đống tuyết người y phục tươi sáng, áp lực đem cửa sân chắn trước mặt một con kiến cũng không qua lọt. Đứng ở giữa một người đầu hoa mắt trắng, để râu dài, dáng người nhỏ gầy tử bào lão giả, đại khái hơn sáu mươi tuổi, vẻ mặt vô cùng áy náy. bên chân hắn là một thanh niên mặc áo dài lam đang quỳ, thanh niên cúi đầu, thấy không rõ mặt. Hạ Thụy Hi chỉ cảm thấy hắn quỳ trên mặt đất tư thế thực làm người khác chú ý. Chính là dang quỳ, cũng nhìn ra được hắn dáng người khôi ngô cao lớn, dáng người cao ngất. Nàng đột nhiên nghĩ đến một cái từ  đúng lúc dễ dàng hình dung dung nhan thân thể của hắn, thì phải là “như tùng như ngọc” .

“Đúng là hắn sao?” Hạ Thụy Hi nhẹ giọng hỏi ngay nhân chứng duy nhất lúc đó là Uyển Nhi.

“Không phải hắn.” Uyển Nhi khẳng định trả lời.

“Không phải hắn?” Hạ Thụy Hi bắt đầu chính là cảm thấy thanh âm không giống, không nghĩ tới hoài nghi của nàng nhanh như vậy đã được chứng thực.”Vậy là ai?”

“Là một Tiểu công tử ước chừng mười lăm mười sáu tuổi , trước kia chưa thấy qua, không hiểu được là con nhà ai , thấy tiểu thư té xỉu, thất kinh. Lúc ấy tứ thiếu gia vừa vặn từ nơi nào đi qua, vị Tiểu công tử kia  lôi kéo tay áo của hắn gọi hắn Tứ ca, nước mắt đều sợ tới mức đã chảy  ra rồi. Hai người không biết nói những thứ  gì, vị Tiểu công tử kia  liền vội vàng rời đi, chỉ để lại tứ thiếu gia. Sau đó mọi người đều nói tứ thiếu gia làm bị thương tiểu thư. Phu nhân không có hỏi nô tỳ, nô tỳ không dám nói.” Uyển Nhi rũ xuống liếc tròng mắt trả lời.

Thay người chịu tội nha. Hạ Thụy Hi không khỏi lại nhìn vị Âu tứ thiếu gia này bằng một mắt, hắn đây chắc chắn cho rằng nàng bị nện đã chết, hắn cũng chẳng có việc gì, nên mới dám kiêu ngạo như vậy? Âu gia chắc hẳn là gia đình đại phú đại quý, mới có thể xem thường Hạ gia. Bị người như thế khinh thị, Hạ Thụy Hi đối với hắn chán ghét nhất thời thăng một cấp bậc, ngươi nếu cần vĩ đại như vậy, ta sẽ thành toàn cho ngươi thật tốt.

Uyển Nhi lơ đãng nhìn thấy tiểu thư nhà mình trong mắt một tia ngoan kình, sợ tới mức hồn vía lên mây, còn nói tiểu thư  trở nên dịu dàng, trong mắt kia ngoan kình một chút cũng không ít. Ước chừng là cảm giác được ánh mắt Hạ Thụy Hi hừng hực khí thế , đang quỳ trên đống tuyết  Âu Thanh Cẩn đột nhiên quay đầu lại hường về phía nàng nhìn lướt qua. Hạ Thụy Hi cuối cùng là thấy rõ hình dạng của hắn, quả nhiên như nàng đoán không sai biệt lắm.

Cực phẩm tuấn mỹ nha, làn da tuyết trắng , hai hàng lông mày đen rậm giống như lưỡi đao, một đôi mắt hai mí ánh mắt có thần, con ngươi không hẳn đen, hơi nâu, dưới sống mũi thẳng hé ra đôi môi đỏ mọng khêu gợi (anh là nam hay nữ vậy ta :-?). Nhưng ánh mắt của hắn làm cho người ta thực không thoải mái, mang theo trắng trợn khinh bỉ, nàng quả nhiên không có đoán sai, hắn là xem thường của nàng.

Hạ Thụy Hi bình thản ung dung chống lại ánh mắt của hắn, muốn uy hiếp sao? Ai sợ? Hai người mắt cũng không chớp  nhìn ước chừng ba mươi giây, không ai nhường ai. Những người khác đều đã phát hiện tình huống này, nhao nhao nhìn về phía Hạ Thụy Hi bên này, đủ thứ ánh mắt làm cho Hạ Thụy Hi có chút khó chịu.

Đặc biệt Hạ lão gia cùng Hạ phu nhân ánh mắt trách cứ , làm cho nàng như đứng đống lửa, như ngồi đống than. Dù sao thời đại này, phàm là có chút thân phận, có tiểu thư  nhà ai dám cùng nam tử  xa lạ mắt lớn trừng mắt nhỏ như vậy ? Hạ Thụy Hi đã muốn muốn rút lui có trật tự, nhưng vừa nhìn thấy Âu thanh cẩn kia rõ ràng ánh mắt khiêu khích cùng khóe miệng hàm chứa tia cười nhạo, một cỗ máu nóng xông lên đầu nàng, nàng buột miệng nói ra: “Phụ thân, trong chuyện này có phải hay không có hiểu lầm gì? Nữ nhi trước khi hôn mê, chứng kiến kẻ đánh ngất xỉu nữ nhi hình như không phải là vị này.”

một viên đá kích thích ngàn tầng sóng, mọi người sắc mặt đều thay đổi, nhưng Hạ Thụy Hi không quan tâm phản ứng của những người khác, nàng chỉ quan tâm phản ứng Âu Thanh Cẩn . Quả nhiên Âu Thanh Cẩn biến sắc , nhưng không phải hướng nàng cầu xin tha thứ, ngược lại là trở nên càng thêm hung ác. Hắn đang uy hiếp nàng, nhưng nàng Hạ Thụy Hi cũng không phải vô dụng, như thế nào sợ hãi bị người uy hiếp? Nàng không yếu thế cùng hắn đối diện, tiếp tục hướng Hạ lão gia đang đi tới nói: “Thanh âm cũng không đúng, người nọ tuổi thọ sẽ không vượt qua mười bảy tuổi.”

Hạ lão gia bề ngoài thô lỗ, trên thực tế lại là người tinh tế. Chớp mắt, mỉm cười: “Hi Hi, ngươi đã nói không phải, thì tất nhiên là không phải. Lúc ấy thấy người khẳng định cũng không chỉ một hai cái. Chúng ta về nhà trước, chậm rãi tra xét, nếu đã biết là ai, phụ thân tất nhiên phải hướng đầu hắn gõ mười tám cái thật mạnh, rồi làm cho hắn hôn mê không được tỉnh lại không xong .”

Hạ thụy hi nhân cơ hội xoay xoay con người đau nhức, mở trừng hai mắt, không hề nhìn Âu tứ thiếu gia hung hăng càn quấy chán ghét, buông bức màn nằm xong, nhẹ nhàng phân phó Uyển Nhi: “Ngươi tiếp tục xem, nhìn Âu tứ thiếu gia biểu tình thế nào.”

Hạ lão gia xoay người hướng tới Âu lão gia nói : “Chi Quân huynh, xin lỗi, ta cũng không biết trong chuyện này rốt cuộc có những hiểu lầm gì. Chính là nghe Thượng phu nhân cùng tam thiếu phu nhân đều nói là tứ thiếu gia, cũng cho là hắn. Nữ nhi của ta, tuy rằng bất hảo, nhưng lại không chịu để người khác bị oan uổng nửa phần. Nếu nàng lên tiếng, dĩ nhiên là không phải tứ thiếu gia. Tứ thiếu gia đứng lên thôi, lúc trước đã đắc tội, chờ ta đem sự tình điều tra rõ, tự nhiên áp giải hung phạm kia đến quý phủ nhận lỗi.”

Âu lão gia phản ứng không kịp, chần chờ nhìn về phía nhi tử, không phải hắn vội vàng chạy vào thư phòng của mình, nói hắn chọc đại họa, đem mình kéo vào cuộc sao? Vì cái gì Hạ gia bắt đầu còn không chịu buông tha, hiện tại lại đột nhiên nói không phải hắn?

“Tiểu thư, Âu tứ thiếu gia đứng lên, tròng mắt lườm người tưởng chừng rớt ra rồi.” Uyển Nhi tận tình báo cáo, Hạ Thụy Hi nhắm mắt lại “Uhm” một tiếng, nhóc con, cho ngươi đắc ý, bà cô ta quyết cho ngươi trộm gà không được còn mất nắm gạo. Quỳ cũng đã quỳ,  quỳ cũng vô ích!

“Tiểu thư, Âu tứ thiếu gia hướng nơi này đi tới. Mặt đen tưởng như  cùng đáy nồi giống nhau, hảo dọa người!” Uyển Nhi có chút thất kinh.

Chú thích:

(1) dao sắc chặt đay rối: giải quyết nhanh chóng dứt khoát.

20 thoughts on “[Thặng Nữ] Chương 3: Ta không cho ngươi như ý

      • nàng xinh đẹp! trơm 1 cái *dỗ dành* ta tranh thủ tem trước để dành đọc sau cho chắc ăn mà! bi giờ đọc xong rùi bình loạn hem:
        hạ Thụy Hi có ông bố hết ý làm ta thèm đến ghen tỵ luôn nha. còn 2 nhân vật chính thì càng đọc ta càng thấy bản tiết tử của nàng chuẩn xác trăm phần trăm luôn! Nữ chính quỷ quái chứ chẳng thục nữ như những gì nàng thể hiện, còn anh nam chính thì ta đang nghĩ xem anh ta rút cục là kiểu như thế nào a????? có vẻ hiền lành nhưng cũng ko nhu nhược, sóng tình cảm, trọng nghĩa khí * ngẩng đầu suy tư* liệu có phải hông nàng nhỉ????????????
        lỡ ta nhầm thì sao a???

        • *híp mắt sung sướng* *chìa má*
          chuẩn a nàng ạ… nữ chính rất thông minh và khôn khéo nhưng cũng rất cứng rắn nha. Còn nam chính thì rất bản lĩnh, trọng tình trọng nghĩa, ảnh ý không có nhu nhược chút nào đâu. ^^
          còn đâu papa và mama của nữ chính thì ta thấy hết xẩy được cả ông lẫn bà. 🙂

  1. Nàng lựa bộ này hay lắm. Ráng chăm chỉ edit nha. Hi vọng nàng k có hứng làm pic nếu k ta chịu chết đt ta k đọc được pic

  2. Pingback: Thanh Hoa Gia Trang

  3. Ui ta phải thừa nhận một điều không thể chối cãi là truyện nào nhà Ái uyển làm ra cũng đáng đọc hết. Thank các nàng nhìu nhìu

Bà con ủng hộ nồng nhiệt để em lấy hơi cái nào~~~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s