Bạo quân_ chương 407

Chương 407: Hóa thành khói bụi

Edit: Jolene

(Tung hàng bất ngờ nè ^^)

Ánh mắt Long Phi Ly cũng có phần sắc bén, đoán ra bà ta cùng Hung Nô đã đạt thành hiệp nghị, giang sơn phân làm hai nữa!

Vu hãm Long Phi Ly thư từ qua lại cùng Hung Nô, ấn triện trên đó đúng là do Hung Nô ấn lên, mà tỳ ấn của Tây Lương cũng là ấn giả!

Nước đi này là để lật đỗ Long Phi Ly!

Đương nhiên, bất luận Long Phi Ly có vạch trần hay không, chư thần thượng triều đều biết rõ những tín thư này là thật hay là giả, Long Phi Ly vừa phân tích, chứng cứ mật hiệp giữa bà ta và Hung Nô, như vậy cũng có làm sao!

Thắng là vua, thua là giặc!

Cải triều đổi chủ, dân chúng ngu muội trong thiên hạ này cần một lý do!

Đây chính là lý do!

Mặt khác, nếu ngày sau Bạch Chiến Phong không chịu thần phục, cũng có thể mượn Hung Nô để trừ bỏ Bạch Chiến Phong.

Mặc dù phải dứt bỏ một nữa giang sơn, nhưng đây cũng là biện pháp duy nhất để con ruột bà ta Long Lập Dục chưởng quản giang sơn!

Không biết lúc này mấy tên phiên vương đang thương nghị điều gì, nếu bọn họ lâm thời đổi ý hoặc phản chiến thì thật phiền toái, việc này không nên chậm trễ! Thái Hậu lông mày rúng động tín toán, cùng Ôn Như Khải bên cạnh nhanh chóng trao đổi ánh mắt, liếc nhìn triều thần một vòng, trầm giọng nói: “Các vị đều là trụ cột của triều đình Tây Lương, ta không để đứng nhìn giang sơn mà tiên hoàng đã giao lại bị mất đi trong tay Long Phi Ly! Ai gia mặc dù đau nhưng cũng chỉ có thể vì nghĩa lớn diệt thân!”

“Thái hậu nương nương nói phải! May mà tiên hoàng còn có tam hoàng tử, Tử Trữ vương gia trí hiếu vẹn toàn, Tây Lương đang trong thồi buổi rối ren, nước không thể một ngày không có vua, chúng ta sao không ủng hộ Tam vương gia vi đế (1), dẫn dắt quân dân Tây Lương, chống đỡ kẻ thù bên ngoài, bảo vệ giang sơn Tây Lương!”

-vi đế: trở thành hoàng đế

Ôn Như Khải lời nói vừa dứt, liền vén áo quỳ rạp xuống trước mặt Long Lập Dục.

Chúng thần bên này nghe xong, thấy vậy, lập tức quỳ rạp xuống, đồng thanh: “Chúng thần nguyện ủng hộ Tử Trữ Vương gia vi đế!”

Thanh âm ầm ầm, chấn động bốn phía vách điện kim bích huy hoàng.

Long Lập Dục cùng Thái Hậu cười lanh, nhìn về phía nam tử đang ngồi trên Kim Loan điện.

Dưới bậc, Thanh Phong, Long Tử Cẩm mày nhíu lại, Hạ Hầu Sơ cùng một đám quan viên ai nấy đều mang thần sắc lo lắng nhìn về phía Long Phi Ly. Vị quân vương trẻ tuổi này này từ lúc bắt đầu cho đến bây giờ phần lớn đều trầm mặc, khí thế trầm ổn, khiến mọi người dù chết cũng không hối hận vì đã ủng hộ, mọi người mặc dù không sợ chết, nhưng lúc này lại không biết người nam nhân này đang suy nghĩ điều gì, thân thể hắn không còn thẳng tắp như vừa rồi  nữa, mà chỉ lười biếng dựa vào long tọa, mâu quang cụp xuống.

Từ xa nhìn lại, quanh thân như tụ lại một thành cảnh tượng sụp đổ.

Ngay cả nam nhân xưa nay vốn luôn trầm ổn trấn định mà cũng nhụt chí sao?

Mọi người trong lòng đều là thê lương, buồn bã cứ dâng đầy.

Long Tử Cẩm cười khổ, giữa đôi mày là một mảnh thảm đạm, vừa sải bước về phía trước, lẩm bẩm nói: “Cửu ca.”

Ngoài Từ Gi, Như Ý là người cách Long Phi Ly gần nhất, nàng chậm rãi quỳ rạp xuống cạnh người Long Phi Ly, nhẹ nhàng cười, thấp giọng nói: “Bất kể thế nào, Long Hạo, ta đến cuối cùng, vẫn sẽ bên cạnh chàng.”

Nàng nói xong liền muốn kéo tay hắn, Long Phi Ly lại đột nhiên cả người chấn động, nàng vừa mừng vừa sợ ( tưởng bở kìa =))), đã thấy hắn đứng mạnh dậy, trong mắt hàn quang như đuốc, chăm chăm nhìn về phía cửa hông đang đột nhiên mở toang, một thân ảnh nhỏ nhắn màu trắng chạy vội vào, một lục ảnh đuổi theo sát sau lưng nàng ta.

“Long Phi Ly, cứu mạng!”

Theo tiếng gọi khẽ một bạch y nữ tử đột nhiên xông vào, một cái chớp mắt, tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người! Chỉ nghe Long Phi Ly trầm giọng nói: “Nhạc Tinh Oánh, tránh ra!”

Lục ảnh nhún mình, xoay người trên không trung, vươn tay ôm lấy bạch y nữ tử phía trước, cùng lúc đó, những tiếng kêu thảm thiết phá không vang lên, gã võ tướng Ôn gia cùng vài tên binh sĩ đuổi theo sát sau lưng các nàng trong nháy mắt ngã xuống đất.

Ống tay áo tung bay, bàn tay bạch ngọc ra tay nhanh như thiểm điểm, cửa hông mở rộng kia bị một luồn kình phong đánh qua, một tiếng vang lớn, lập tức khép kín.

Mọi người còn chưa nhìn rõ, đã thấy thân hình hoàng đế nhoáng lên, dừng ở trước mặt Nhạc Tinh Oánh, đem bạch y nữ tử trong lòng nàng ta tóm lấy như tóm một con gà con mà ôm đến bên người.

“ Tại sao nàng lại ở đây?” Long Phi Ly ôm chặt lấy nữ nhân, lớn tiếng quát hỏi.

Đám người Long Tử Cẩm chấn động, đây chính là Long Phi Ly lúc vừa nãy, một cái quay đầu, lại giống như đã trở thành một người hoàn toàn khác!

Nữ nhân kia là ai?

Nháy mắt xuất hiện, nháy mắt chọc giận Long Phi Ly.

Không nói đến bọn người Long Tử Cẩm, ngay cả đám người Thái Hậu cũng đều kinh ngạc nhìn về phía nam nhân đã khó mà xoay trở cục diện.

Như Ý kinh ngạc nhìn tình cảnh trước mắt, đầu ngón tay run nhè nhẹ, cảm xúc về độ ấm vừa rồi khi chạm vào cánh tay hắn vẫn còn đây.

Nhạc Tinh Oánh lặng lẽ thối lui sang một bên, nhẹ nhàng cười nhìn về phía Bạch y nữ tử trước mắt.

Cô gái này, đúng là Tuyền Cơ.

Tuyền Cơ cũng ngây dại, ngăn cách nhíu ngày, tình thế vừa rồi, tim hãy còn đang đập rất nhanh, nếu không có nam nhân đang mặt mày giận dữ trước mắt này kịp thời ra tay, nàng cùng Nhạc Tinh Oánh có lẽ đã bị truy binh phía sau giết chết.

Ngón tay run rẩy nắm lấy tay hắn, chậm rãi liếc nhìn bốn phía, trong lòng tràn đầy thê lương, cục diện như thế, hôm nay nàng chỉ có thể bồi hắn đến nơi này thôi sao?

Ngày đó, bọn họ còn cùng uống trà hoa mai, nói cười chuyện tân Thám Hoa lang, vậy mà đã trôi qua lâu như thế.

Nàng thiếu chút nữa thì đã quên mất mùi vị cùng độ ấm nơi ngực hắn.

Nàng không để ý đến cơn giận cùng sự thô bạo của hắn, nhẹ nhàng tiến sát vào trong lòng ngực của hắn.

Nàng có thể cảm giác được toàn thân hắn đều cứng lại, một hồi lâu, hắn mới đột nhiên thắt chặt vòng tay.

Nàng ôm chặc hông hắn, thanh âm run rẩy, cười nói, “Ta mang giả diện cụ của Ngọc Trí.”

Hô hấp của hắn ồ ồ.

Nàng giật mình sững sờ, lại nghe thấy thanh âm trầm thấp của hắn chậm rãi truyền đến: “Niên Tuyền Cơ, dù nàng có hóa thành khói bụi, trẫm cũng nhận ra nàng!”

Bạo quân_chương 405

Chương 405: Tranh giành trong điện phủ

Các nàng cách cửa ra Lâm Lan còn xa lắm không?

Không xa!

Tuyền Cơ nhất thời lại không có cách nào nhất chân bước tiếp, nếu Hạ Tang thật sự đã chết, nàng làm sao có thể để Ngọc Trí trở về chịu chết? Nhưng nếu Hạ Tang thật sự đã chết, nàng phải dựa vào lập trường nào để ngăn cản Ngọc Trí trở về làm bạn bên Hạ Tang? Đọc tiếp

Bạo Quân_Chương 404

Chương 404:  Nguy cấp

Edit: Jolene

imgpress (2)

Lữ Tống cũng không nói chuyện, thân hình hắn đột nhiên nhoáng lên, Điệp Phong kêu lên thất thanh, hắn đã điểm huyệt Tuyền Cơ, ôm lấy nàng, lại thản nhiên liếc nhìn Điệp Phong, “Nếu ngươi muốn đi theo bên cạnh Niên Phi, chúng ta có thể mang ngươi đi cùng.”

“Ta hiển nhiên sẽ không rời khỏi người.” Điệp Phong quá đổi vui mừng, theo Lữ Tống ra khỏi cửa.

Hắn lại đột nhiên dừng bước, ngẩng đầu nhìn bốn phía, nhẹ giọng nói: “Oh, lại có người tới nữa? Các hạ, hiện thân đi.”

Điệp Phong cả kinh, lại không biết người mà Lữ Tống nói là người một nhà hay là địch nhân, quanh bốn phía tường gạch ngói xanh này còn có người sao?

Khi nàng còn đang kinh nghi, một thanh y, một hồng y, cùng chính là Hạ Tang cùng công chúa Ngọc Trí đã rời cung một đoạn thời gian xuất hiên. Còn có một tử y nam tử, cũng chính là tử vệ!

“Tẩu tẩu.” Ngọc Trí vừa kinh vừa mừng, liên tục gọi.

Tuyền Cơ mừng rỡ, gọi: “NGọc Trí, sao muội lại đến đây? Mau cứu ta, ta muốn đi tìm Cửu ca của muội.”

Ngọc Trí lau khóe mắt ướt át, nói: “Bọn muội vẫn qua lại thư từ với Thập ca, biên quan báo nguy, Cửu ca đã phân tích qua thế cục, biết mấy ngày này tất xảy ra đại sự, trong thư Thập ca cũng đã nói cho bọn muội biết, bọn muội liền lặng lẽ trở về. Mọi người đều ở đây, bọn muội không thể bỏ đi một mình, sống hay chết, chúng ta cùng gánh chịu!”

Tuyền Cơ cười trong nước mắt, nhìn Lữ Tống, “Tiểu Lữ Tử, đã nghe chưa? Nể tình ta và ngươi có một năm tình nghĩa, van cầu ngươi, thả ta đi.”

Lữ Tống nhíu chặt mày rồi lại thả lỏng, “Tổng quản là phụng mệnh hoàng thượng mà đến?”

Hạ Tang nhẹ lắc đầu, cười nói: “Ngày đó, Hạ Tang đưa ngươi đến cung Phượng Thứu, không nghĩ tới, một nội thị nho nhỏ, vậy mà lại là ngọa hổ tàng long, chính như nương nương nói, cũng là một đoạn duyên phận, hôm nay chúng ta tội gì phải đánh tới ngươi sống ta chết.”

Lữ Tống cất cao giọng nói: “TRách nhiệm của Lữ Tống là che chở chu toàn cho Niên phi, ngươi là tâm phúc của hoàng thượng, hiểu được tâm tư của hắn, tự đáy lòng hắn là muốn đưa Niên phi xuất cung an toàn, người cần gì phải cản trở Lữ Tống?”

Hạ Tang liếc nhìn Ngọc Trí, mâu quang hơi trầm xuống, Ngọc Trí nắm lấy tay hắn. Điệp Phong ở một bên chấn kinh, Hạ Tổng quản cùng công chúa ——-

Lữ Tống vốn cũng chẳng trông chờ điều gì, thần sắc không đổi, chỉ là hơi nhướn mày.

Hạ Tang thản nhiên nói: “Từ lúc hoàng thượng mang ngọc tặng cho nương nương cho đến nay cũng đã được một đoạn thời gian, khi đó mọi chuyện còn chưa phát sinh, ngài ấy có thể tìm người dịch dung thành nương nương là đã có thể đưa nương nương rời khỏi hoàng cung, vì sao phải đợi cho đến hôm nay khi đại quân ập đến mới phiền đến Tiên Nghiên Đài?”

Lữ Tống mặt mày khóa sâu, không nói tiếng nào nhìn Hạ Tang.

“Ngươi kỳ thật cũng hiểu, Hoàng thượng bất quá là muốn nhìn nương nương nhiều thêm một chút, nếu hôm nay bại, đó là vĩnh sinh.” Hạ Tang cười nói: “Nương nương kỳ thật cũng vậy.”

“Tổng quản đại nhân muốn vi phạm mệnh lệnh của Hoàng thượng?” Lữ Tống nhíu mày hỏi lại.

Ngọc Trí bỉu môi nói: “Nói nãy giờ, ngươi còn không hiểu sao? Chúng ta là muốn Cửu ca và tẩu tẩu ở bên nhau.”

Hắn làm sao không rõ, chỉ là —– Lữ Tống thở dài một tiếng, trong mắt lưu quang ôn oánh, thả Tuyền Cơ ra, nhẹ giọng nói: “Tổng quản đại nhân, lên đi, Tiên Nghiên đài có quy củ của Tiên Nghiên Đài, ngươi phải giết được ta thì mới có thể mang người rời đi.”

* ôn oánh: ôn nhu mà trong suốt

Thần sắc Hạ Tang khẽ biến, đột nhiên cúi ngươi ở bên tai Ngọc Trí nói nhỏ vài câu. . . . . .

*******

Trong viện âm thanh đánh nhau kịch liệt tựa hồ vẫn còn ở bên tai, tay áo phiêu phiêu lấp lánh trên con đường u tối trong Lan Lâm. Chạy thẳng đến đây, chỉ cách nhau một cánh rừng, bên ngoài vang lên âm thanh thét to của binh sĩ. Đột nhiên,một bạch y nam nữ tữ dừng lại, nắm chặt bạch y nữ tử.( đoạn trên Ngọc Trí bận áo hồng, chạy xuống đây lại thành áo trắng rồi =.=!)

Hai người này chính là Ngọc Trí và Tuyền Cơ. Hạ Tang mang theo tử vệ đánh nhau sinh tử với Lữ Tống, Ngọc Trí thừa cơ mang Tuyền Cơ ra ngoài.

Tuyền Cơ cả kinh, đã thấy trong mắt Ngọc Trí nước mắt đong đầy, “Tẩu tẩu, trước cửa điện Kim Loan đã bị ba ngàn binh lính của Ôn Như Khải vây quanh, Thập ca lĩnh chưa tới một ngàn thân binh đang giằng co cùng Ôn tặc ở của điện, ngoài hoàng thanh, các võ quan bên Cửu ca cũng đã dẫn hơn ba vạn cấm quân chống lại binh lính của Ôn tặc, phiên vương, bên bọn chúng cộng lại cũng phải gần hai mươi lăm vạn tinh binh.”

Quân số cách xa như thế, đại thế đã mất! Bạch đại ca, Dung tướng quân cùng binh sĩ còn đang tác chiến tại biên quan, những người này lại muốn xâu xé Tây Lương! Người nọ ngạo khí, không chịu cắt đất cầu hòa với Hung Nô, Hung nô nhập chủ Tây Lương, bách tính Tây Lương sẽ không còn có thể an cư lạc nghiệp được nữa! Binh, ở biên quan còn đang tử thủ chống chọi, hắn không triệt binh, thì hôm nay Tây Lương cũng sẽ bị mất trong tay bè đảng bọn sài lang hay sao?

* Nhập chủ: kiểu như cai tri, đô hộ

Trong lòng nàng cực kỳ bi ai, ngoài rừng bốn phía đều là quân binh, cũng giống như Ngọc Trí, nàng không dám khóc thành tiếng, vành mắt cũng đã nóng ướt.

“Tẩu tẩu, bây giờ tẩu không thể ra ngoài, phải đi đến cuối Lan Lâm, ở cuối Lan Lâm có một cánh cửa thông với Kim Loan điện, tẩu có thể đi vào từ chỗ đó. Tinh Oánh sẽ ở đó tiếp ứng cho tẩu.” Ngọc Trí nâng tay lau nước mắt, cắn răng muốn nhanh chóng nói cho xong lời dặn dò.

“Tinh Oánh không phải đang theo Ngọc Hoàn ra chiến trường hay sao? Sao lại trở về?”

“Không biết tại sao, Thập ca nói, Cửu ca đã sớm âm thầm gọi nàng và Ngọc Hoàn trở về! Nhưng việc để tẩu đi gặp Cửu ca, những người khác không biết, chỉ có muội, Hạ Tang cùng Tinh Oánh biết, những người khác nhất định sẽ ngăn cản, nhưng Tinh Oánh cũng là nữ nhân, nàng cũng hiểu được lòng của tẩu.”

Tuyền Cơ càng nghi nghờ, lập tức giật mình, “Ngọc Trí, muội không đi cùng với tỷ sao?”

“Xin lỗi, tẩu tẩu, Ngọc Trí chỉ có thể đưa tẩu đến đây. Muội muốn quay lại, Hã Tang hắn . . . . . hắn đã chết.” Ngọc Trí khóc nói: “Muội muốn trở lại, muốn cùng hắn chết cùng một chỗ.”

“Ngọc Trí, muội nói bậy bậ gì vậy?” Tay chân Tuyền Cơ lạnh lẽo, cả người run run, lại giật mình vội nói, “Ngọc Trí, muội đừng nói bậy.”

Ngọc Trí bi thương cười, “Tẩu tẩu, may mắn là người của Tiên Nghiên Đài đang ở nơi khác tiếp ứng, đến đay chỉ có mình Lữ Tống, càng may mắn là Lữ Tống cùng tỷ có một đoạn nhân tình, Hạ Tang nói cho muội biết, là Lữ Tống cố ý để tẩu rời đi. Hắn nói hắn không nhầm, bởi vì với võ công của Lữ Tống, dù mang theo tẩu đánh nhau, cũng có thể giết hắn và tử vệ, Lữ Tống thả tẩu qua một bên là có tính toán, muội mới có cơ hội mang tẩu rời đi.”

Nhưng, Lữ Tống cũng có trách nhiệm của hắn, trừ khi giết hết bọn Hạ Tang, nếu không khi quay về Tiên Nghiên đài hắn sẽ không thể giao phó.”

p/s : Nếu chiều mai J thi đạt thì tối mai sẽ có chap mới cho mọi người