Edit : Đông Y Lâm
Beta : Ẩn Danh
————————————————
Chương 291: Ai có thuốc giải (1)
Trữ Tú điện, ngoại viện.
Long Phi Ly đi ra, đứng ngay giữa sân. Mọi người ai nấy cũng theo ra, nhưng không một ai tiến lên. Lúc này, không ai dám nói một lời nào, ai nói gì cũng vô dụng.
Viện chính đã lui xuống, Thôi y nữ ở lại phòng chăm nom Tuyền Cơ.
Hai mắt Ngọc Trí sưng vù, vừa nãy ở trong phòng, nghe thấy Long Phi Ly đồng ý với Tuyền Cơ, thời điểm nhắc đến Bạch Chiến Phong, rốt cuộc nàng không nhịn được đã bật khóc.
Lúc này đây, nàng khóc không phải vì Bạch Chiến Phong, mà là vì vị hoàng huynh này của nàng.
“Trẫm đáp ứng nàng, một khi cổ độc trong người nàng được giải, cả đời này trẫm cũng sẽ không bước vào Phượng Thứu cung nửa bước, cũng sẽ không triệu nàng thị tẩm.”
“Vài ngày nữa Bạch Chiến Phong sẽ tới đến Đế Đô, có lẽ nàng có nhiều lời muốn nói với hắn, vậy thì không được chết.”
Nàng vẫn nhớ rõ rành rành khi ấy Long Phi Ly nói chuyện, trong con ngươi như phủ một lớp tro xám xịt.
Vì muốn tiếp thêm nghị lực sống cho chị dâu, trước khi đi huynh ấy đã nói như vậy.
Nàng chưa bao giờ nghĩ đến, Cửu ca cũng sẽ nói những lời như vậy.
Nàng luôn luôn suy nghĩ làm sao tẩu tẩu có thể trở về được? Trước đây nàng còn mơ mơ hồ hồ, lúc này dường như đã hiểu ra đôi phần.
Một câu nói kia của Cửu ca đã đánh thức nàng.
“Nàng luôn trốn trong xe ngựa, giấu giếm tình hình thân thể mình là chờ chết hoặc là chờ giờ khắc này. Hay cho kế dồn vào chỗ chết!”
Lòng người làm sao có thể rối rắm đến như vậy, nhưng sự thật vẫn như thế.
Không muốn đến Bạch phủ đi viếng là bởi tẩu tẩu vốn đã hiểu rõ bệnh trạng của chính mình, nàng sợ bản thân mình sẽ chết, nàng yêu Cửu ca, cho tới bây giờ chưa từng thay đổi, cho nên nàng vẫn trở về, muốn tận dụng khoảng thời gian cuối cùng được ở bên huynh ấy.
Thế nhưng, nàng không muốn ở cùng một chỗ với Cửu ca, cho nên mới giấu huynh ấy bệnh của mình, cứ để cho bệnh tình nặng thêm, kỳ thực nàng đã định chết đi.
Bởi vậy mà hiện tại, nàng mới đưa ra yêu cầu như vậy đối với huynh ấy.
Thì ra có đôi khi khiến cho người ta kinh hoàng không phải là cái chết, mà chính là phải sống như thế nào.
Chỉ là rõ ràng hai người đều đã trở về với nhau, yêu thương lẫn nhau, cớ sao lại đi đến tình trạng như hôm nay?
Ngọc Trí thầm nghĩ dường như đã hiểu rồi đấy, nhưng dường như lại chẳng hề hiểu một chút gì.
Chợt Long Phi Ly ho một tiếng, thân mình khẽ run lên, Ngọc Trí ngẩn ra, đã thấy Thập ca xông tới, mặt nhăn mày nhó, kêu: “Cửu ca!”
Ngọc Trí không yên lòng, lập tức tiến lên thì bắt gặp một vết máu loang lổ trên áo bào Long Phi Ly.
Nàng vốn tưởng là máu của Tuyền Cơ nhưng đôi mắt lại nhìn thấy Long Phi Ly khẽ lau khóe miệng.
“Cửu ca!” Lồng ngực nàng tê rần, chỉ nghe Long Phi Ly thản nhiên hỏi: “Ngọc Trí, vừa nãy trong số bách quan ra nghênh tiếp, nam nhân đứng sau lưng Tam ca cứ nhìn chằm chằm muội, muội có biết hắn là ai không?”
Ngọc Trí chấn động, hóa ra Cửu ca cũng đã để ý thấy!
“Cửu ca, người kia là ai vậy?”
“Phương Sở Phàm.”
“Phương Sở Phàm theo dõi Ngọc Trí ư?” Long Tử Cầm kinh ngạc hỏi.
“Ừ.” Long Phi Ly gật đầu, thật ra Phương Sở Phàm không chỉ nhìn mỗi Ngọc Trí, còn cả … Niên Tuyền Cơ.
Ngọc Trí nhớ lại ánh nhìn thâm trầm của nam nhân kia thì chỉ cảm thấy cực kỳ chán ghét, cười lạnh nói: “Người này hành động bí hiểm, Nạp Minh Thiên Lãng so với hắn còn tốt hơn nhiều.”
“Muội thích Nạp Minh vương tử hơn một chút?” Long Phi Ly có vẻ trầm ngâm, nhìn về phía Ngọc Trí.
Ngọc Trí lắc đầu ủ dột.
“Nếu không phải vậy thì trẫm gả muội cho Phương Sở Phàm, muội có bằng lòng không?”
Từ trước khi rời cung, Ngọc Trí vốn đã sớm chẳng trông mong gì vào hôn nhân của chính mình rồi, lúc này nghe một câu này của Long Phi Ly, nàng vẫn thấy cả người trở nên run run. Nàng đứng bất động tại chỗ, đầu cúi gằm, trong cổ họng ngay cả một âm thanh cũng không nặn ra nổi.
“Nha đầu ngốc, Cửu ca muội đang nói giỡn thôi, muội còn cho là thật sao?”
Long Tử Cẩm cũng kinh ngạc không ít, hắn biết Long Phi Ly rất thương Ngọc Trí, bằng không Thái Hậu đã rất nhiều lần đề cập với Long Phi Ly, muốn hắn gả Ngọc Trí cho Phương Sở Phàm, Long Phi Ly lại vẫn án binh bất động, thà đắc tội với Thái Hậu, như vậy là vì cái gì chứ?
Tên Phương Sở Phàm này bề ngoài nhìn có vẻ âm vụ, tính tình ma mị quái đản, nếu nhất định phải chọn, vậy thì Long Tử Cẩm tình nguyện hứa gả Ngọc Trí cho Nạp Minh Thiên Lãng còn hơn.
Hiện tại Long Phi Ly đang nói giỡn với Ngọc Trí ư? Hoặc là chịu đả kích bởi chuyện của Niên phi, tâm tình nhất thời bất ổn mới nói như vậy?
“Hoàng Thượng, xin hãy cân nhắc.”
Một giọng nói hoang mang vang lên, người quỳ sụp phía sau lưng Long Phi Ly chính là Hạ Tang, giọng nói hắn dường như đã nghẹn lại.
Long Phi Ly chỉ hỏi: “Hạ Tang, việc của Niên Phi đã nói cho Thất gia chưa?”
“Tình thế khẩn cấp nên nô tài đã phái người lo liệu thỏa đáng, sau đó nô tài cũng tự mình đi một chuyến nữa.”
Long Phi Ly gật gật đầu, lại hỏi: “Từ Hy?”
“Hoàng Thượng, lão nô đã phái vài tên nội thị truyền tin tức ra ngoài, chẳng đầy một chốc nữa thôi, chuyện Niên phi bị trúng cổ độc sẽ lan truyền khắp toàn bộ cung đình.”
“Ừ.” Long Phi Ly lại liếc Ngọc Trí một cái, “Trẫm cũng chỉ nói trước với muội một câu thế thôi, về sau hãy quyết định.”
Nếu là những kẻ khác thì thôi, song toàn bộ mọi người đứng tại đây thì đều hiểu rõ chuyện vừa rồi Long Phi Ly đề cập với Ngọc Trí chắc chắn hắn đã cân nhắc kỹ càng.
Chỉ là không ai hiểu vì sao hắn lại muốn làm như vậy!
Ngọc Trí cắn môi nhìn chằm chằm xuống đất, đột nhiên đụng phải ánh mắt của Hạ Tang.
Nàng đau khổ cười: Hạ Tang nói đúng, đã biết là không thể, chung quy cũng chỉ làm khổ mình.
Hạ Tang nhíu chặt đôi chân mày, đột nhiên đứng phắt dậy, tính bước qua chỗ Long Phi Ly.
Lúc này, chợt có một cấm quân bước nhanh vào, bẩm báo: “Hoàng Thượng, ngoài điện có Ngọc Kết Chi công công cầu kiến.”
Long Tử Cẩm cười lạnh một tiếng: “Tên Ngọc Kết Chi kia qua đây làm cái gì chứ?”
“Nếu trẫm đoán không nhầm . . .” Long Phi Ly thoáng trầm ngâm, nhìn Đoạn Ngọc Hoàn, nói: “Ngươi nói với Ngọc Kết Chi, bảo hắn tâu lại với Thái Hậu, tiệc mừng thọ sẽ dời ngày, thời gian nào thì trẫm sẽ thông báo sau.”
“Ty chức tuân chỉ.” Đoạn Ngọc Hoàn nhanh chóng rời đi.
Hắn ngừng một lát, lại nói: “Từ Hi, ngươi dặn dò Thái Y Viện, việc bắt mạch kê đơn, chăm lo cho Hoàng Hậu phải hết sức cẩn thận, nếu thai nhi xảy ra vấn đề gì, trẫm tất nghiêm trị không tha!”
————————————————
Chương 292 : Ai có thuốc giải (2)
Đêm khuya.
Thời điểm bước vào Trữ Tú điện, Long Tử Cẩm đã thấy Long Phi Ly đứng ở trong sân, ngưng mắt nhìn ánh đèn đuốc nơi cung điện xa xa.
“Cửu ca, khi nào Long Chỉnh Văn sẽ tới đây?”
“Nhanh thôi.” Long Phi Ly đạm nhạt đáp.
Tâm trạng Long Tử Cẩm nặng nề, hắn rất lo cho tình trạng của Long Phi Ly, lén bàn bạc cùng bọn Hạ Tang, nhưng tuyệt không một ai hiểu nổi hành động hôm nay của Long Phi Ly.
Hạ Tang, Thanh Phong, Đoạn Ngọc Hoàn, Hạ Hầu Sơ, nhân dịp mọi người đều tụ tập ở đây, Long Tử Cẩm nói: “Cửu ca, rốt cuộc huynh có ý định gì? Vì sao đêm nay lại truyền Long Chỉnh Văn tới đây?”
“Trước kia quận Vong Ưu vốn là chỗ đầm lầy, hoàn cảnh rất ác liệt, cổ thuật hoành hành, Thôi y nữ kiến thức thông thái cũng biết những chuyện này mới đề nghị trẫm hỏi ý kiến Thất vương gia.”
Long Tử Cảm gật gật đầu, lúc này trên mặt Đoạn Ngọc Hoàn có vẻ lưỡng lự, nói: “Hoàng Thượng, xin thứ tội cho vi thần cả gan, về thai nhi của Hoàng Hậu, ngài . . .”
Hắn muốn nói gì lại thôi, tuy việc này liên quan đến cục diện chính trị, song lại là chuyện trong nhà của Hoàng Đế, hắn hỏi như vậy khiến mọi người cũng đều run sợ trong lòng. Hoàng Đế từng nói với Tuyền Cơ hắn không muốn có đứa con của Hoàng Hậu! Thế nhưng đêm nay lại dặn dò thái y phải một mực chăm sóc, thế là làm sao?
“Hoa Tử Tích cực kỳ hiếm có, từ nước ngoài truyền vào, cũng không biết xuất xứ, vậy mà bây giờ lại có người nhìn ra được.” Hạ Hầu Sơ trầm ngâm, chợt nhíu mày nói: “Hoàng Thượng chính là muốn trấn an để làm cho bọn họ lơi lỏng cảnh giác, để tìm kẻ đứng đằng sau tấm màn là ai ư?”
“Người đứng phía sau màn có thể là Hoàng Hậu hoặc là Thái hậu không?” Thanh Phong nhướng mày, hỏi.
“Cái này cũng chưa biết chắc được.” Hạ Tang đáp. “Nếu là Hoàng Hậu thì thôi, dù sao cô ấy cũng muốn có con nối dõi, chỉ sợ là kẻ có tâm tư gì khác thì càng phiền phức.”
“Mặc kệ có phải là Hoàng Hậu hay không trẫm đều cảm thấy là Hoàng Hậu, mà có lẽ người đứng sau cô ta quả nhiên rất thông minh.”
“Thông minh?” Long Tử Cẩm nghi hoặc.
“Hôm nay trẫm hồi cung thì tin cô ta có thai lập tức truyền ra từ Loan Tú điện, điều này chứng tỏ cái gì?”
“Quả thực là vừa khéo.” Thanh Phong ngẩn ra, giọng điệu đậm vẻ nghi ngờ.
Từ Hi lại lắc đầu nói: “Ý Hoàng Thượng chính là, Hoàng Hậu nương nương sớm đã biết có thai, chỉ là che dấu tin tức mà thôi?”
“Phải.” Ánh mắt Long Phi Ly thoáng đặc lại. “Trước khi trẫm trở về, cô ta nếu muốn bảo vệ đứa nhỏ này thì … rất khó. Người đầu tiên cô ta phải đối mặt chính là Thái hậu, ngoài Hoa phi ra, Thái hậu tất sẽ không để cho bất kỳ phi tần nào sinh con được, mà Hoàng Hậu chờ đến ngày này mới để lộ ra tin tức thì càng có thể khẳng định kẻ đứng phía sau tấm màn chắc chắn không phải Thái hậu.”
Thanh Phong ra sức gật đầu, hỏi: “Vậy sư huynh chắc đã biết người đứng đằng sau là ai?”
Long Phi Ly không trả lời, Thanh Phong hiểu hiện tại điều băn khoăn duy nhất trong lòng hắn chính là cổ độc của Tuyền Cơ. Đừng nói là Long Phi Ly mà ngay cả hắn cũng lo phát sốt về tình trạng của Tuyền Cơ. Hắn say rượu làm loạn vốn là đối với Tuyền Cơ áy náy không thôi, sau đó ở trong động lại còn hỏi Tuyền Cơ khiến nàng kinh hoảng, hiện tại tuy trong lòng hắn vẫn bận tâm về chuyện nàng với Bạch Chiến Phong nhưng càng lúc càng cảm thấy ray rứt chịu không nổi.
“Cửu ca, vì sao huynh nói cổ độc kia tất có cách giải, viện chính đã nói phương pháp phá giải này vốn không tìm được, tuy Long Chỉnh Văn lâu nay vốn ở vùng đầm lầy song chưa hẳn đã biết loại cổ độc này.” Long Tử Cẩm nhíu mày. “Qua hôm nay, chúng ta cũng chỉ còn lại có hai ngày mà thôi.”
Long Tử Cẩm vừa dứt mấy lời này, những người khác cũng đều đổ dồn ánh mắt nghi hoặc về phía Long Phi Ly.
Long Phi Ly chợt bật cười, chậm rãi nói: “Vì sao cổ độc trong người Niên phi lại chẳng phải là độc dược giết người ngay tức khắc, các người chả lẽ chưa bao giờ nghĩ tới sao?”
Hạ Tang chấn động, bừng tỉnh đại ngộ, chẳng trách sau khi hoàng đế nghe viện chính chẩn bệnh thì vẻ mặt kỳ dị, hắn thất thanh nói: “Mục tiêu của đối phương không phải là Niên phi, mà chính là hoàng Thượng ngài!”
Ai nầy đều thất kinh, quả thực vấn đề Long Phi Ly nói rất đúng, nếu muốn hại Niên phi thì chỉ cần trực tiếp hạ độc giết chết nàng, cần gì còn phải phung phí thời gian như vậy?
Đối phương hành động như vậy cũng chỉ có một mục đích, đó là dùng tính mệnh của Tuyền Cơ hòng uy hiếp Hoàng Đế! Chẳng trách Long Phi Ly lại muốn Từ Hi lan truyền tin Niên phi trúng cổ, bởi muốn nói cho kẻ kia, bọn họ đã biết tình thế hung hiểm của Niên phi, người kia có thể bắt đầu ra điều kiện với hoàng đế để trao đổi tính mạng Niên phi!
Hóa ra, ban ngày Long Phi Ly đã nghĩ đến điều này!
———————————————
“Đáng chết!” Long Tử Cẩm đấm một quyền, gầm nhẹ: “Rốt cuộc là ai?”
“Có chút kỳ lạ là nương nương làm sao trúng cổ được?” Đoạn Ngọc Hoàn nhíu mày, “Chúng ta ăn ở cùng nhau, rõ rành rành là không thể nào có cơ hội để hạ cổ độc!”
“Long Phi Ly cười lạnh một tiếng: “Có thể đấy! Cũng không phải hoàn toàn đều ăn ở cùng nhau, Niên phi từng ăn một thứ mà các ngươi đây đều chưa từng chạm qua!”
“Chẳng lẽ là thuốc giải của Mộ Dung Lâm?” Thanh Phong kinh hãi.
“Thuốc giải hoa độc trẫm đã thử qua mới cho nàng dùng.”
Mọi người ai nấy cả kinh, Hoàng Đế cư nhiên vì Niên phi mà tự mình thử thuốc giải? Từ Hi thoáng cau mày, cụp mắt xuống.
Long Phi Ly đột nhiên bật tiếng cười nhẹ, thân hình hơi nghiêng nghiêng. Nhìn dáng vẻ của hắn, Long Tử Cẩm không hiểu sao lại nảy sinh mấy phần bi thương.
“Trong lòng hắn, hắn chính là quân tử, có lẽ, hắn quả thật là quân tử cho nên lấy được thuốc giải hắn bèn lập tức đưa cho nàng uống, không thể so với tâm địa tiểu nhân của trẫm.”
‘Nàng’ và ‘hắn’ ở đây ai mà chẳng biết là Long Phi Ly đang nói về ai? Giữa vua tôi lúc bấy giờ vốn lời lẽ sôi nổi, giọng điệu Long Phi Ly lại mang vẻ lạnh lùng tự giễu, mọi người nhất thời không dám hé răng nói chen một lời.
Viên thuốc giải của Hành Diệp kia đúng thật là độc dược sao?
“Ta đi giết hắn!” Thanh Phong giận dữ, thân người vừa thoáng cử động thì Hạ Tang đã nhanh hơn, chắn trước mặt hắn, trầm giọng nói: “Đừng kích động, nghe Hoàng Thượng sai bảo đã!”
“Không phải là Hành Diệp!” Khóe miệng Long Phi Ly trễ xuống, nói: “Thuốc giải đã bị hạ cổ độc trước đó.”
“Kể cả màn giang hồ báo thù rửa hận kia cũng đều là giả.”
“Cái gì?” Ngoài Đoạn Ngọc Hoàn cười khổ, mấy người còn lại đều kinh hoàng khiếp sợ.
“Bọn tập kích giết người tại Đoạn Kiếm Môn rất đông đảo, song đã có hai chỗ sơ hở. Mục đích của bọn chúng cũng chỉ nhằm vào nữ nhân của trẫm mà thôi.”
————————————————
Nhóc: Hu hu, vì cái tội ham hố đếm còm ta bị mắng rồi nè! Đã over đến 5 chap nên bị bà chị mắng, ta đâu có biết, ta thấy hàng nhiều nên ta rộng rãi tí, hic, ai mà biết bà chị cày cho nguyên tháng vì bà chị sắp nghỉ hè dài hạn, hic, hic. Chắc phải dãn lịch post ra quá! >_<