Vứt đi nương nương
Tác giả: Nhược Thiếu
Thể loại: Ngôn tình xuyên không
Số chương: Phần I: 111 chương + Phần II: 46 chương (dài quớ)
Edit: Ku Đản Đản, Bội Nghi, San San
Nguồn:
http://aiuyen.wordpress.com
Làm ebook: Tinker Chuông
Ebook được làm với mục đích phi lợi nhuận, chia sẻ miễn phí. Mong các bạn có những giây phút thư giãn vui vẻ đúng như mong đợi của editor và người làm ebook. Mọi hành vi sao chép khi chưa có đồng ý của chính chủ đều là sai phạm

Chân thành cảm ơnen Tòng teng, bạn Rainy, nàng Bạch Liên, em Phong nhi đã giúp mình type chương pic Vứt đi nương nương.
Nội dung giản giới
Tại một vách núi, một nữ tử đứng đó đón gió, tầm mắt thực mơ hồ. Nam nhân tuấn mỹ kia không hề dùng ánh mắt chán ghét nhìn nàng, ngược lại, khóe miệng vung lên một đạo ôn nhu. Ánh mắt Mộc Tiểu Văn trống rỗng cuối cùng hiện ra một tia quang hoa, như bị thôi miên, nàng chậm rãi té người xuống dưới. “Điện hạ! Nếu có kiếp sau, hy vọng người có thể yêu ta!”
….
Năm 2008, Mục Tiểu Văn đi du lịch ngắm cảnh tại một địa điểm nổi tiếng, không may trượt chân rớt xuống vách núi, xuyên qua thời gian..
…
Mục Tiểu Văn nghi hoặc mà quay đầu đi, đôi mắt thoáng chốc như bị phủ mờ..
Người này trông như một thiếu niên, sự đắc ý tỏa ra từ bên trong, da tay nhìn qua thì so với nàng còn mềm mại hơn. Lông mi tựa hồ so với búp bê vẫn cứ lơ muốn cong dài hơn… thật là một người xinh đẹp. Nàng xem đãng đảo qua liếc nàng một cái khiến Mục Tiểu Văn Barbie còn hắn có chút ngây dại. Nhưng mỹ nam kia ngẩn ra. Ánh mắt này… quá lạnh lùng.. lạnh trung mang theo một điểm phức tạp. Không phải trong tiểu thuyết thường miêu tả kiểu nhìn này là do yêu mà sinh ra phức tạp, phẫn hận, chán ghét không có lấy một tia cảm tình, thậm chí là khinh thường. Tại sao hắn lại dùng loại ánh mắt đó mà nhìn nàng? Chẳng lẽ nàng đã làm sai chuyện gì sao?
Mục Tiểu Văn mỉm cười nhìn lại hắn, mặc kệ thế nào thì nàng hy vọng làm như vậy sẽ có thể khiến quan hệ hòa hoãn một chút.
Nhưng thiếu niên đắc ý kia lại dứt khoát thể hiện sự chán ghét mà dời đi hai tròng mắt, hắn không thèm nhìn nàng, giống như là chỉ cần xem một tý là bị bẩn mắt vậy.
Ánh mắt này.. rất dễ làm cho người ta bị tổn thương..
Chờ một chút, nhạc phụ đại nhân? Ta là nữ nhi của tể tướng, tể tướng là nhạc phụ của hắn, ta đây chẳng phải là của hắn…
Hiểu rồi, ta là phi tử của nhị hoàng tử, vậy hắn không phải vốn là nhị hoàng tử sao? Người như vậy rất được a, rõ ràng lão công của mình, không tệ đây.
Mục Tiểu Văn có chút mừng khởi lập tức hồi phục lại tinh thần. Không biết có đúng hay không, ta không phải là lão bà của hắn mà Mộc Tiểu Văn mất tích kia mới đúng.
tks Uyên? voi’ tinker nha
thanks
Thanks nàng nà. Truyện dài thật nà
thanks nàng nha
Cam on ban nhieu nhe, minh da doc truyen nay o nha ban, gio down ve de danh, lau lau xem lai. Thanks again
tks nàng nhiều nha
truyện dài wa. thanks nàng nha!!!
Thank bạn nhiều nhé, dạo này vào wp khó quá cơ!!!
thank you!
Chào chủ nhân
Hôm nay tình cờ biết thêm một blog ngôn tình mới .Đọc văn án ” vứt đi nương nương” thấy hay, mình đã down về để dành .Cảm ơn các nàng đã edit & post truyện để mình có cơ hội hưởng thành quả này.
KK hứa khi nào theo dõi các truyện khác trong nhà KK sẽ cm đến các bạn nhé.
Cảm ơn nhiều
ths *chụt chụt*
tks nhìu, xmoa ^3^
Lâu lắm mới quay lại nhà em. Toàn đọc bằng điện thoại nên thấy ebook là mắt sáng như sao
Cảm ơn em. Chúc em luôn vui và có nhiều thật nhiều sức khỏe và niềm vui để chia sẻ truyện nhé :X
cảm ơn cảm ơn