TÙ PHI TÀ VƯƠNG
Chương 29: Tùy ngươi đi
Edit: ku Đản Đản
Thời gian lúc này đúng là sống một ngày bằng một năm, Cảnh Dạ Lan lắng tai nghe tiếng thở dốc của hắn bình ổn xuống, thân mình cứng ngắc mới bắt đầu thả lỏng chút. Nước lạnh đã sớm xâm nhập vào tứ chi, cơ thể nàng lạnh cóng tới không còn tri giác.
“Rầm!”, tiếng nước vang lên, Hiên Viên Khanh Trần đứng dậy bước ra hỏi khỏi thùng tắm, thuận tay cầm lấy trường bào treo một bên, sau đó vươn tay kéo thân thể Cảnh Dạ Lan ra ngoài.
- Giúp cô vương! – hắn nghiêm nghị nói một câu.
Dáng người cao lớn, lực lưỡng của hắn lõa xích trông cứ như một bức điêu khắc hoàn mỹ người Hy Lạp cổ đại đứng trước mặt nàng.
Chân tay Cảnh Dạ Lan dần có cảm giác giống như kim châm vào da thịt ngưa ngứa; hơn nữa ngâm trong nước lâu như vậy, nàng không tự chủ được run lên cầm cập. Nàng do dự một chút, cuối cùng vẫn gắng gượng đưa chân đi tới trước mặt hắn.
Hình ảnh Hiên Viên Khanh Trần trước mắt bắt đầu mờ ảo, đầu nàng quay cuồng, choáng váng. Nhớ trước kia trời đông giá rét nàng có thể ở trong nước ngâm mình mấy giờ đồng hồ liền vẫn có thể chống đỡ được, bây giờ với cái thân thể yếu đuối này đúng là khó khăn mà hầu hạ, chấp nhận được!
Trường bào vừa đặt lên vai hắn thì nàng đã bị Hiên Viên Khanh Trần kéo lạnh lên, áp sát vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
Nàng chán ghét vung tay muốn đẩy ra nhưng thân thể khi nãy còn rét run bây giờ đã như lửa thiêu đốt, hiện tượng giống như đang phát sốt vậy. toàn thân Cảnh Dạ Lan vô lực, đầu váng vất, đành nằm ngoan ngoãn trong lòng hắn, hữu khí vô lực mà phát ra một trận rên rỉ khó chịu.
Thân thể cao lớn của hắn cúi xuống, tay nhanh chóng cởi bỏ lớp quần áo ướt sũng của nàng, ngón tay chạy trước ngực nàng, da thịt trắng mịn ban nãy lạnh như băng dần dần ửng đỏ,biến lửa nóng.
Cảnh Dạ Lan giương mắt nhìn hắn một cái, trước mắt nàng chợt tối đen: lúc này đây vẫn không đào thoát được, Hiên Viên Khanh Trần, ngươi muốn làm cái gì thì làm đi, tùy ngươi định đoạt!
Ngay lúc đó nàng ngất lịm đi, không hề nhìn thấy trong ánh mắt ngàn năm không thay đổi kia hơi hơi động. Khi nàng ngất, Hiên Viên Khanh Trần theo bản năng đem nàng ôm vào trong lòng.
x x x
Người đang nằm trên chiếc giường ấm áp thoải mái kia khẽ nhíu mày tựa hồ ngủ không yên ổn. Namtử bên cạnh cúi người nhìn khí sắc của nàng sau đó mới xoay người thoải mái tựa vào trên tháp (cái giường hẹp mà dài)
- Khanh Trần, ngươi rất cứng đầu, từ khi nào lại biết thương hương tiếc ngọc như vậy? – y nâng mắt nhìn chừng ngoài cửa sổ, nhìn nam nhân đứng xa xa, giọng nói cười trêu tức.
- Ngươi cứ việc cười đi, Vô Ngân! – Hiên Viên Khanh Trần quay lại, đảo qua nhìn Cảnh Dạ Lan nằm trên giường. – Nàng sao rồi?
- Ở trong nước lạnh ngâm mình lâu quá nên mới phát sốt. – Vô Ngân đứng dậy đi tới bên người hắn. – Việc ngươi yêu nữ nhân hay nữ nhân nào yêu ngươi thì ta mặc kệ nhưng ta muốn nói với ngươi một câu, ngươi phải biết tiết chế một chút, thân thể nữ tử của các nàng không phải làm bằng sắt.
Nói xong, y nâng tay lên thực quyến rũ nhếch cằm Hiên Viên Khanh Trần lên, nghiền ngẫm cười nói:
- Phải biết rằng, không có một nữ nhân nào có thể chịu được của ngươi.
- Được rồi! – đẩy tay Vô Ngân ra, Hiên Viên Khanh Trần lạnh giọng nói. – Nếu nàng chạy thì kế hoạch lâu nay của chúng ta coi như bị uổng phí. – đôi mắt yêu dị của hắn ngắm nhìn Cảnh Dạ Lan, bên môi nổi lên ý cười tàn khốc. – Đối với một nữ nhân mà nói thì đứa con chính là thứ quan trọng nhất!
Vô Ngân sửng sốt:
- Ngươi quyết định làm như vậy ư? Biết đâu tới lúc đó… – nửa câu sau đã bị ánh mắt sắc bén của Hiên Viên Khanh Trần cắt đứt phựt.
thanks ban
Hi ban , minh mong ban cho xin pass, email la Tammydang@aol.com, minh co theo doi nhung truyen cua ban va rat thich, thinh thoang co comt , hy vong ban khong phien, thanh that cam on.
*hac hac*
bik dau toi luc sao vo ngan ca
noi nho? ta nghe thui dung noi lon
thanks nang
chỉ có mấy câu này thôi, mưu mô quỷ quyệt!
Chương này k có cài pass hả nàng?
Nhà nàng post cả 2 loại nên t nhìn mà cứ rối tinh mù lên.
Cảm ơn Ku Tuấn!
truyen nay hay qua ah! thanks nang
Oạch, sau 1 hồi loay hoay tìm kiếm lục lọi bới tung ta đã tìm ra chương 28 @@ ui dạo nỳ mắt mũi ta kém quá, sry nàng nhaz ^^ mừng quá chương nỳ nàng hổng cài pass , he he ^^ Tks bạn Tuấn đã edit ^^ Chương nỳ thì hình như anh bắt đầu từ tò mò hứng thú chuyển sang có chút động tâm với Lan tỷ oài nhỷ
Bạn ơi Cho mình xin pass từ chương 23 đến chương 27 đi. mail của mình là
khangdivo@yahoo.com.vn
Cám ơn bạn nhiều, mình rất thích đọc truyện của bạn, rất hay
troi uiiiiiiiiiiii
sao cu dang hung phan lai dut phut vay
doc ac mu
thanks U nha, truyện hay lắm đó
Vô Ngân sửng sốt:
- Ngươi quyết định làm như vậy ư? Biết đâu tới lúc đó… – nửa câu sau đã bị ánh mắt sắc bén của Hiên Viên Khanh Trần cắt đứt phựt.
kaka bik đâu tới lúc đó a iu chị lun chứ sao kaka
Chuong nay chang co j cho meh comment, co ma sao tu nhin chi nay nhay zo nuoc lanh lam ze hok biet dc nua. Thank ng edit nha
uầy, có vẻ như anh nam 9 bắt đầu thương xót chị roài á. Tks ^^
Vậy nà soái ca iu ty ty hả
Iu j mà kì zậy
Ta nghĩ câu Vô Ngân nói chưa hết lại đúng đó, biết đâu…! (cái này yêu càng nhiều, hận càng sâu!), thanks!
đúng là truyện ngược mà. không biết càng về sau càng dày vò DCL như thế nào nữa đấy, hix hix….
doc den day ma minh van chua doan ra y cau a T. han nhung muon nang sinh hai tul am gi co phai khi co hai tu thi “biet dau” nhu VN noi lai dung…. co rat nhiu cach de c ko chay tron dc ma.
phương pháp cột chân nha
Biết đâu, tới lúc đó gì a?
Thanks nàng a
Dug noi la a Vo Ngan bi gay nha.*chi chi len tren my loi van*